pacman, rainbows, and roller s
» »
Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
4.5 sao trên 1024người dùng
Viết Bởi: Đắc Pin 748

Bất giác điện thoại rung, Đan gạt nước mắt, cố lắng lòng để người bên kia điện thoại không nhận ra cô đang khóc một cách yếu ớt thảm thương.
- Chào Đan, chủ shop chocolate handmade ở góc ngõ Tô Hiệu, hôm nay Đan có mở quán không? Tôi là Quân, muốn gặp Đan hỏi một số chuyện. Không biết, Đan có phiền không?
Đan vội vã gật đầu, cô lại nhận ra rằng mình đang nói chuyện điện thoại với anh, không phải là đang đứng đối diện. Dù vậy, cô vẫn có thể hình dung ra cảnh anh đang mỉm cười như an ủi, đuôi mắt hơi cong lên, một tay cầm điện thoại, một tay bất an làm động tác chạm nhẹ liên tục giữa đầu ngón trỏ và ngón cái. Ngày xưa, mỗi lần chờ đợi câu trả lời thuộc dạng yes/no, anh vẫn luôn làm động tác ấy.
- Vâng. Đan dự định mở quán lúc ba giờ chiều. Nếu rảnh, anh Quân cứ qua nhé!
3. Đan ngồi ở quán bất an chờ đợi, giống như những lần trước đây cô chờ đợi Quân để nói lời xin lỗi sau mỗi lần hai người xảy ra cãi vã. Quán của Đan vốn dĩ không có nhiều khách, mọi người chủ yếu gọi điện và đặt hàng thông qua kênh bán hàng trên facebook, việc kinh doanh như thế mang lại nhiều hiệu quả hơn vì khách hàng không phải tốn thời gian đi lại, chỉ cần bỏ ra chút thời gian online đặt hàng hoặc gọi một cuộc điện thoại chưa đầy một phút là nhận được hàng ngay sau đó hai giờ đồng hồ. Tuy nhiên, vì lời hứa với Quân, vì dự định cùng kinh doanh với Quân vẫn còn đang dang dở, Đan muốn tiếp tục nuôi lớn giấc mơ của mình, cũng coi như đó là một cách để bấu víu vào tình yêu thầm lặng dành cho Quân. Mặc dù từ ngày hôm ấy, không biết vì lý do gì, Quân đã lánh xa hoàn toàn ra khỏi cuộc sống của cô.
- Đan đã chờ tôi lâu chưa?
Quân lại gần từ khi nào, đặt lên bàn một bó hoa rum trắng được gói cẩn thận. Đan không trả lời câu hỏi, chỉ mỉm cười và gật đầu chào, thay vào đó, hỏi một câu hỏi khác.
- Anh chuẩn bị đi gặp bạn gái sao? Có phải định mua chocolate để tỏ tình với cô ấy không?
Quân nhìn theo ánh mắt Đan, cô đặt điểm nhìn vào đóa hoa rum trắng, anh nhoẻn cười:
- Ừ, Đan tinh tế thật. Sau cuộc hẹn với Đan, tôi sẽ đi gặp May, bạn gái tôi, cũng là người hôm nọ đi cùng tôi đến đây. Cô ấy thích rum trắng, thích cả chocolate ở đây. Nhưng mà điều quan trọng hôm nay tôi muốn hỏi Đan là…
- …
Đan cúi mắt nhìn xuống đôi giày cao gót đang đi ở chân, di di mũi giày vô định trên nền gạch Tàu màu đỏ. Cô khẽ hắng giọng, nuốt trôi những gì định nói với Quân mà cô đã lẩm nhẩm suốt dọc đường từ nhà đến quán. Quả thật, bây giờ hỏi rằng anh còn nhớ cô là ai không đã quá sức vô duyên. Dù không biết đã có chuyện gì xảy ra với Quân, nhưng Đan biết rõ một điều, anh đang yêu một cô gái khác, vốn dĩ không phải là Đan, và anh đang hạnh phúc.
- Tôi muốn biết, có phải, chúng ta từng quen biết nhau không?
Quân khó nhọc mở lời. Hai bên vành tai đỏ nhừ, như biểu hiện của một sự bối rối cực độ. Anh tiếp lời ngay sau đó vài giây.
- Thú thật, tôi gặp một tai nạn xe, sau đó bị mất trí nhớ và không còn nhớ gì nhiều nhặn về những mối quan hệ xung quanh mình. Tôi chỉ kịp nhớ mình tên gì, bao nhiêu tuổi theo giấy tờ tùy thân kèm theo trên người. Ngoài ra, tôi không còn nhớ gì khác cả. Kể cả công việc, tôi cũng đang làm một công việc mà không hề biết rằng có liên quan gì đến những công việc trước đây hay không.
Đan lặng lẽ thở dài, bàn tay xoay xoay cốc nước để trên mặt bàn kính. Cô vẫn dành sự chú ý cho bó hoa rum trắng đặt bên cạnh vòng tay khoanh của Quân.
- Anh có bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ tìm lại quá khứ của mình chưa? Cuộc sống hiện tại của anh… ổn chứ?
Quân khẽ gật đầu. Đối với anh, có công việc ổn định, có thể tự nuôi lấy bản thân mình không có gì là không tốt. Có một người yêu thương, chăm sóc và bên cạnh mỗi ngày, cũng không có gì là không tốt. Nhưng như thế không có nghĩa là anh không cần tìm lại quá khứ của anh. Anh nhớ rằng có những trận đau đầu lúc giữa đêm khiến anh khóc lóc như một đứa trẻ. Nhiều lúc Quân nhận ra anh yếu đuối đến độ có thể buông bỏ tất cả chỉ vì không biết rốt cuộc mình đã từng là ai, đã từng là người như thế nào. Cuộc sống của một người nếu thiếu đi những mảnh ghép từ quá khứ hẳn đã trở nên vô nghĩa. Anh cũng từng tìm đến gặp bác sĩ, nhưng câu trả lời của họ là câu trả lời không chắc chắn. Anh sẽ tìm lại được ký ức vào một thời gian hạn định nào đó. Một năm, hai năm, cũng có thể không bao giờ những ký ức đi lạc ấy trở lại bên anh một lần nào nữa. Vạn sự tùy duyên.
- Sao lại tìm tới Đan để hỏi về quá khứ của anh?
- Là do… biểu hiện hôm trước của Đan. Đan đã xin lỗi và nói nhầm lẫn. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi chắc chắn rằng… chúng ta đã từng quen biết nhau.
Đan bấu chặt những ngón tay vào lòng bàn tay, cố kìm nén những dòng cảm xúc đau đớn đang len lỏi và bủa vây lấy mình. Đối diện với một người mình từng yêu thương đến thắt lòng thắt dạ, lại phải lừa dối và tự lừa dối rằng chưa từng quen anh. Đó là việc làm tàn nhẫn nhất. Cô cảm thấy yếu đuối và bất lực, giống như việc cô đã không thể níu kéo anh trong ngày mưa năm đó.
- Chúng ta từng là bạn bè, quen biết xã giao thôi. Phải, đã từng là bạn bè.
- Là bạn bè? Thật sao?
Quân nhíu mày hỏi lại một lần nữa. Đan không đáp lời, chỉ chớp mắt tỏ ý rằng đúng như thế. Một vài giây sau, cô lặp lại điều đó một lần nữa.
- Từng là bạn bè…
Bên ngoài lất phất những hạt mưa mỏng tang, Đan đưa ánh mắt nhìn vào vô định vì không đủ mạnh mẽ để nhìn Quân lâu hơn. Anh vẫn ngồi trầm ngâm đối diện, tiếng thở dài nghe não nề hơn. Thật ra, Quân đã cảm giác thân thuộc khi gần cô, cảm giác vết nhói trong tim dâng lên liên hồi, một thứ tiếng vọng ra từ trong tâm tưởng của anh, rằng Đan là một người con gái đặc biệt, có thể là người anh từng yêu, rất yêu. Nhưng cuối cùng, câu trả lời của cô khiến anh loay hoay giữa hai miền lạc lõng. Rốt cuộc, anh là ai, và cô là ai? Giữa họ, từng có một tình yêu không?
- Hôm nay Đan mệt nên đóng cửa quán sớm, Quân chọn một loại chocolate tặng May để Đan làm cho. Làm xong cho Quân, Đan cũng về nhà.
Đan mỉm cười, đứng dậy đi ra phía quầy, Quân dõi theo dáng người nhỏ bé của Đan, bất giác nắm lấy tay cô níu khẽ:
- Không phải chúng ta từng yêu nhau sao?
*****
Họ từng yêu nhau, từng có nhiều dự định cùng nhau, thậm chí còn chưa có bất cứ một câu chia tay nào giữa hai người.
1. May thu dọn lại tủ sách, thấy rơi ra từ trên kệ sách một tấm ảnh chân dung của một cô gái rất đẹp. Nếu như May không nhận lầm thì đó cũng chính là Đan, chủ shop chocolate trên đường Tô Hiệu mà lần trước Quân dẫn cô đến đó. May mím chặt môi, nắm tay một góc tấm ảnh để lộ sự sợ hãi đến yếu lòng. Những giọt nước mắt trong veo rơi xuống tấm ảnh đã xuất hiện một vài vết ố của thời gian.
Một khoảng thời gian dài trước đây May đã lặp đi lặp lại những giấc mơ kỳ quặc, về một sự chia ly đau đớn dẫu cho khi giật mình tỉnh giấc, nhận ra tất cả những gì diễn ra chỉ là hình ảnh trong mơ thì cảm giác đọng lại trong tim vẫn rất rõ ràng. May bắt đầu sợ mất Quân, sợ không thể níu được anh ở bên cạnh mình, yêu thương mình như những ngày trước đây nữa. Cầm tấm ảnh của Đan trên tay, nhìn vào nét cười duyên dáng của cô ấy, May chỉ lẩm nhẩm như tự thôi miên bản thân, tự bằng lòng với lời xin lỗi của mình. May xin lỗi một cách vô thức, xin lỗi vì đã rút tấm ảnh Đan từ trong ví của Quân, xin lỗi vì đã nói với Quân rằng điện thoại của anh bị thất lạc sau vụ va chạm buộc anh phải sử dụng một số liên lạc khác hoàn toàn. May đã cố ý để biến Quân thành một con người khác mất sạch vốn liếng từ quá khứ. Tất cả chỉ vì cô yêu anh từ cái nhìn đầu tiên....
« Trước1234Sau »
Từ khoá:

Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook Chia sẻ bài viết
Cảm nhận bài viết
MẹO: Sử Dụng Các Mạng Xã hội (lựa chọn phía dưới) để được bình luận
Cùng chuyên mục
Âm Thanh Của Hạnh Phúc

Âm Thanh Của Hạnh Phúc


Thời gian trôi, những khoảnh khắc ngắn ngủi trở thành bí mật của riêng chúng tôi, những lúc giáp mặt nhau trong trường chỉ mỉm cười rồi lại đi lướt qua. Tôi đã giao... Chi tiết »
Anh Chọn Ai ?

Anh Chọn Ai ?


Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?” Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp... Chi tiết »
Anh yêu em.... Con điếm của anh àh

Anh yêu em.... Con điếm của anh àh


Truyện có vài yếu tố 18 + nhưng mình thấy nó hay ---------------- Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn, tàn thuốc lá bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống,rất nhiều, từng dòng... Chi tiết »
Bản ballad ngược chiều gió

Bản ballad ngược chiều gió


An quen Minh trong một ngày lãng đãng gió, mê lịm hương hoa sữa nồng nồng tỏa khắp không gian. Ngày đó An thất tình, còn Minh thì là anh chàng chơi guitar trong một quán café... Chi tiết »
Bảng Năng Diệu Kì

Bảng Năng Diệu Kì


Bố mẹ của tôi gặp nhau tại Úc khi cả hai đang du học. Cả hai đã quyết định kết hôn, rồi vừa học, vừa làm để chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Nhưng mọi việc không tốt đẹp như ba mẹ tôi... Chi tiết »
Bài viết ngẫu nhiên
Những câu chuyện tình

Những câu chuyện tình


Tôi khẽ nắm lấy bàn tay cô gái nhỏ, mùi trà tỏa ra thơm ngát khắp gian phòng đang lặng đi vì những nỗi nhớ nhung dâng trào trong đáy mắt. Tặng những ngày 21 Kim Mã – chiều đầy nắng! -... Chi tiết »
Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúc

Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúc


Anh nói chia tay….dễ dàng vậy sao anh…em không khóc…không thể khóc….nước mắt không giải quyết được gì đúng không anh…em bản lĩnh và mạnh mẽ lắm…không yếu đuối ….không khóc và sẽ không... Chi tiết »
Nếu Sống Thì Sống Cho Đúng Nghĩa

Nếu Sống Thì Sống Cho Đúng Nghĩa


Con xin lỗi mẹ, xin lỗi ba, con đi đây. Ngân nốc trọn toàn bộ số thuốc vào miệng. Cô nhắm chặt mắt lại, chời đợi Tử thần sẽ mang cô đi. Một giọt nước mắt rơi xuống… *** Ngân đi lang... Chi tiết »
Không yêu – Uh thì có sao đâu nhỉ ?

Không yêu – Uh thì có sao đâu nhỉ ?


Người cũ đã đi, người mới vừa đến… Người cũ… Quay lưng bước đi một cách lạnh lùng nhất có thể. Cái bóng người cao gầy hắt dài theo từng vạt nắng mỏng trên đường phố... Chi tiết »
Khi Bạn Nhìn Mọi Thứ Bằng Ánh Mắt Mới

Khi Bạn Nhìn Mọi Thứ Bằng Ánh Mắt Mới


Ta sống với đôi mắt trời sinh, có mấy ai tự cho đó là món quà? Ta chỉ sợ bẩn quần áo, có mấy khi để ý cơn mưa đẹp đẽ nhường nào? *** Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ... Chi tiết »
Xem thêm...
<div style="display:none"><img src='http://u-on.eu/c.php?u=62476' alt='online'></div> </body> </html>