|
Âm Thanh Của Hạnh PhúcThời gian trôi, những khoảnh khắc ngắn ngủi trở thành bí mật của riêng chúng tôi, những lúc giáp mặt nhau trong trường chỉ mỉm cười rồi lại đi lướt qua. Tôi đã giao... Chi tiết » |
|
Anh Chọn Ai ?Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?” Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp... Chi tiết » |
|
Anh yêu em.... Con điếm của anh àhTruyện có vài yếu tố 18 + nhưng mình thấy nó hay ---------------- Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn, tàn thuốc lá bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống,rất nhiều, từng dòng... Chi tiết » |
|
Bản ballad ngược chiều gióAn quen Minh trong một ngày lãng đãng gió, mê lịm hương hoa sữa nồng nồng tỏa khắp không gian. Ngày đó An thất tình, còn Minh thì là anh chàng chơi guitar trong một quán café... Chi tiết » |
|
Bảng Năng Diệu KìBố mẹ của tôi gặp nhau tại Úc khi cả hai đang du học. Cả hai đã quyết định kết hôn, rồi vừa học, vừa làm để chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Nhưng mọi việc không tốt đẹp như ba mẹ tôi... Chi tiết » |
|
Những câu chuyện tìnhTôi khẽ nắm lấy bàn tay cô gái nhỏ, mùi trà tỏa ra thơm ngát khắp gian phòng đang lặng đi vì những nỗi nhớ nhung dâng trào trong đáy mắt. Tặng những ngày 21 Kim Mã – chiều đầy nắng! -... Chi tiết » |
|
Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúcAnh nói chia tay….dễ dàng vậy sao anh…em không khóc…không thể khóc….nước mắt không giải quyết được gì đúng không anh…em bản lĩnh và mạnh mẽ lắm…không yếu đuối ….không khóc và sẽ không... Chi tiết » |
|
Nếu Sống Thì Sống Cho Đúng NghĩaCon xin lỗi mẹ, xin lỗi ba, con đi đây. Ngân nốc trọn toàn bộ số thuốc vào miệng. Cô nhắm chặt mắt lại, chời đợi Tử thần sẽ mang cô đi. Một giọt nước mắt rơi xuống… *** Ngân đi lang... Chi tiết » |
|
Không yêu – Uh thì có sao đâu nhỉ ?Người cũ đã đi, người mới vừa đến… Người cũ… Quay lưng bước đi một cách lạnh lùng nhất có thể. Cái bóng người cao gầy hắt dài theo từng vạt nắng mỏng trên đường phố... Chi tiết » |
|
Khi Bạn Nhìn Mọi Thứ Bằng Ánh Mắt MớiTa sống với đôi mắt trời sinh, có mấy ai tự cho đó là món quà? Ta chỉ sợ bẩn quần áo, có mấy khi để ý cơn mưa đẹp đẽ nhường nào? *** Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ... Chi tiết » |