Pair of Vintage Old School Fru
» »
Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
4.5 sao trên 1024người dùng
Viết Bởi: Đắc Pin 746

- Ví của anh mất rồi. Trí nhớ của anh về người ấy… cũng không tìm lại được. Vậy nên… anh không biết.
- …
- Nhưng May, anh yêu em!
Quân xoay khuôn mặt May lại đối diện với mình, cọ vào gờ mũi cao và thẳng tắp của cô hôn điệu eskimo ngộ nghĩnh. May nhoẻn cười, một thoáng buồn vương trên mi chợt tan đi.
4. Khoảng thời gian cuối gấp rút chuẩn bị cho việc đi du học, May gặp ít nhiều căng thẳng. Nhưng Quân vẫn luôn cố gắng ở bên cạnh cô, cùng cô sắp xếp công việc, dùng chút thời gian rảnh rỗi để đi đến những nơi May thích. May nói cô yêu Hà Nội, bởi Hà Nội sinh ra một chàng trai của riêng cô. Những lần thì thầm câu nói ấy, đôi mắt cô thoáng ngại ngùng, đuôi mắt ánh lên sắc màu của hạnh phúc lấp lánh. Một lần, May muốn được đến shop chocolate hanmade mà Quân từng nói với cô. Cả hai người chọn một góc bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Bất chợt ngoài trời đổ mưa, May nhìn ra phía ngoài phản chiếu những hình ảnh lạ lẫm của một chiều mưa trên phố. Quân tiện tay cầm máy ảnh, chụp những bức ảnh có khuôn mặt quay nghiêng của May, có nụ cười nửa miệng của cô, một bên gò má với sống mũi cao thẳng tắp và những lọn tóc xõa dài trên vai. Lọt vào khung hình giữa những bức ảnh liên tiếp là hình ảnh chủ quán đang đưa chocolate tự chọn lên cho hai người. Khi cùng xem lại ảnh chụp, May thơ thẩn.
- Cô gái này... nhìn quen quá!
Quân quay sang phía đối diện, bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên cực độ của chủ quán. Cô gái ấy đeo trước ngực một tạp dề hoa xinh xắn, hai tay vặn vẹo trước mặt, nửa muốn nói điều gì đó với anh, nửa như hoảng hốt không thành lời. Cuối ngày, khi Quân cùng May ra về, phía đầu xe có một dáng người đang đứng chờ đợi, không để một trong hai người Quân và May cất tiếng hỏi, cô ấy chủ động.
- Quân, có nhận ra em không? Hơn một năm qua anh ở đâu?
May đứng bên cạnh níu tay ôm lấy cánh tay Quân, cô dõi theo ánh mắt không rõ đang suy tư hay nghĩ ngợi điều gì của anh. May thoáng buồn, cố chấp mím môi gần như bật máu.
- Bạn… bạn cũ của anh à?
Quân cảm giác được May được run rẩy bên cạnh, anh sợ rằng những đợt gió buổi đêm mang sương xuống khiến cô cảm thấy lạnh, liền ôm cô nép sát vào người mình, mặt khác vẫn dõi mắt nhìn thẳng về phía cô gái đối diện.
- Chúng ta có quen nhau?
******
Đối diện với một người mình từng yêu thương đến thắt lòng thắt dạ, lại phải lừa dối và tự lừa dối rằng chưa từng quen anh. Đó là việc làm tàn nhẫn nhất.
1. - Chúng ta có quen nhau?
Đan không nghĩ rằng câu đầu tiên anh nói với cô sau một năm dài không gặp lại là câu vô tình đến thế? Dáng vẻ của anh không khác khi xưa là bao, đến cái chớp mắt của anh Đan cũng có thể nhận ra, có thể đoán được khi nào anh sẽ thôi nhìn cô và quay về một phía khác xa xăm. Bởi Đan biết, đó là thói quen cố hữu mỗi khi anh lẩn tránh câu trả lời hay ấp úng vì không biết sẽ tiếp tục cuộc hội thoại như thế nào. Vì quá ngạc nhiên và bối rối khi gặp lại Quân, Đan quên mất rằng đi bên cạnh anh còn có một cô gái khác. Dáng vẻ cô ấy nhìn anh, khoác lấy tay anh giống như hai người đã gắn bó thân thuộc với nhau từ lâu. Đan nhíu mày, hơi thở nặng nề đè nén trong lồng ngực cùng những tức tối bủa vây. Người yêu cô vì lý do nào đó đã không còn bên cạnh cô nữa, và sau hơn một năm trời, anh xuất hiện cùng một người con gái khác hoàn toàn xa lạ.
- Xin lỗi, có lẽ… tôi nhầm!
Đan cố gượng cười che đi những băn khoăn và nghi ngại trong lòng mình. Cô mơ hồ nhận ra một con người xa lạ đang đứng đối diện mình trong dáng hình của Quân. Vẻ bề ngoài là của anh, hoàn toàn không sai lệch, nhưng ánh mắt vô hồn trống rỗng, một tia nhỏ nhoi tình cảm dành cho cô cũng không có. Đan chỉ hy vọng là một sự nhầm lẫn nào đó. Có thể vì cô quá nhớ anh, vậy nên không muốn làm phiền những vị khách của mình, Đan nhẹ nhàng nói câu xin lỗi.
Quân cùng May ra về ngay sau đó, trên dọc đường về May hoàn toàn im lặng. Cô chỉ tựa đầu vào vai Quân, vòng tay ôm lấy anh và thở đều nhè nhẹ. Quân nghĩ rằng May đã quá mệt mỏi trong công việc cho những ngày chuẩn bị rời xa Việt Nam, anh buông một tay siết lấy tay cô, không muốn đánh thức cô ra khỏi những phút giây thư giãn tĩnh tại. Còn về cô gái lạ đã nhận nhầm anh với ai đó cũng khiến dòng suy nghĩ bất chợt dừng lại, lắng sâu. Quân không nhớ ra tên cô gái ấy, càng không biết anh với cô đã từng có quan hệ gì trước đây trong cuộc sống của nhau. Nhưng Quân biết chắc một điều, rằng cô ấy không nhầm lẫn. Chắc chắn họ từng quen biết nhau, nếu không, anh đã không có cảm giác nhói trong tim đúng lúc nhìn vào đôi mắt ngạc nhiên đến sững sờ của cô ấy. Cả khi anh cùng May quay bước đi, cô ấy vẫn dõi theo, với đôi tay che lên ngang miệng như giấu một nỗi sợ hãi mơ hồ chợt vỡ òa cùng nước mắt. Quân cảm nhận một điều rõ rệt rằng, cô ấy không phải là ngoài hoàn toàn xa lạ và bỗng dưng xuất hiện trước mặt anh. Có lẽ, anh sẽ tìm gặp lại cô ấy, tại shop chocolate handmade vào một ngày không quá bận rộn, và lần đó sẽ chỉ có một mình anh.
2. Việc đầu tiên của Đan khi về đến nhà là chạy lên phòng của mình, lục tung những cuốn album ảnh để tìm hết tất cả những tấm ảnh chung cô đã chụp cùng Quân. Cô biết dù thời gian có trôi qua lâu như thế nào đi chăng nữa, cuộc sống có xô bồ tấp nập đến thế nào chăng nữa, hình ảnh anh vẫn là những hình ảnh rõ nét nhất mà cô muốn lưu sâu trong tâm trí của mình. Thế nhưng Đan vẫn phải bấu víu vào một niềm tin mơ hồ đầy mâu thuẫn, rằng cô không tin mình đã gặp lại được anh, với không chút khác biệt, lại càng không chút cảm tình nào từ câu trả lời khô khốc ngắn gọn:
“Chúng ta có quen nhau?”
Những tấm ảnh trải đều từ mốc thời gian ba năm trở về trước cho đến ngày mà Quân biến mất khỏi cuộc đời cô. Đan nhớ rằng đó là một ngày mùa mưa, khi anh cùng cô chọn tên cho shop chocolate handmade mà hai người dự định sẽ khai trương vào mùa lễ hội cuối năm. Giữa Đan và Quân đã có một số mâu thuẫn, mỗi người dự định đặt một cái tên khác nhau, với ý nghĩa khác nhau hoàn toàn. Khi Đan muốn hướng về giới trẻ và phong cách sành điệu thì Quân muốn hướng về đối tượng các đôi tình nhân và sự ngọt ngào trong tình yêu. Mọi chuyện đúng ra không có gì quá phức tạp, chỉ cần hai người chịu khó ngồi lại, bỏ bớt cái “tôi” của mình để lắng nghe đối phương thì mọi chuyện đã khác. Tuy vậy, mỗi lần gặp nhau giữa Đan và Quân lại bùng lên một đợt mâu thuẫn mới, từ phong cách màu chủ đạo cho quán, đến slogan hay logo. Mặc dù yêu nhau nhưng cả Đan và Quân đều là những người trẻ độc lập và sáng tạo, luôn đi theo bảo vệ ý kiến của mình đến cùng. Trong một lần, vào đúng ngày kỉ niệm ba năm yêu nhau, Đan tiếp tục nói về công việc, và Quân đã bỏ lại phía sau những hờn dỗi, anh đặt lên trên bàn một bó hoa rum trắng được bó lại cẩn thận:
- Anh đã nghĩ ngày hôm nay sẽ khác, nhưng hóa ra không phải vậy.
Nói rồi Quân bước nhanh ra phía ngoài quán, lấy xe đạp địa hình của mình bắt đầu chạy đi nhanh nhất có thể. Đan ngồi lại trong quán với nét mặt thẫn thờ, nhìn những hạt mưa đầu tiên rơi xuống, làm ướt nhòe ánh mắt cô, ướt nhòe dáng người cao lênh khênh của Quân ngày một xa dần phía sau con ngõ nhỏ.
Đan mím môi, nước mắt lăn dài trên gò má. Cô vô thức bấm một dãy số để gọi nhưng từ rất lâu sau ngày mưa hôm ấy đã không còn ai trả lời lại cô ngoài giọng nữ vô cảm của tổng đài báo số máy không liên lạc được. Đan lạc mất Quân từ ngày đó, khi dự định về shop chocolate còn dang dở, khi tình yêu còn đang phiêu lưu chùng chình giữa hai trái tim non trẻ chưa tìm được điểm chung sau ba năm yêu nhau. Đan bật khóc nức nở, ôm vào lòng những tấm ảnh cũ có hình ảnh Quân. Cô nhớ anh, nhớ anh hơn bao giờ hết. Khi gặp lại một người giống anh y hệt, cô muốn tin rằng đó là anh để có thể chạy lại ôm chầm lấy, để có thể thút thít nũng nịu, để cô trách anh rằng sao nỡ bỏ cô ở lại, sao nỡ bỏ mặc cô với vò võ cô đơn. Nhưng rồi ngay sau đó Đan sẽ xin lỗi anh, sẽ thừa nhận rằng cô quá bướng bỉnh, vì muốn được anh chú ý nên lúc nào cũng tỏ ra bướng bỉnh....
« Trước1234Sau »
Từ khoá:

Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook Chia sẻ bài viết
Cảm nhận bài viết
MẹO: Sử Dụng Các Mạng Xã hội (lựa chọn phía dưới) để được bình luận
Cùng chuyên mục
Âm Thanh Của Hạnh Phúc

Âm Thanh Của Hạnh Phúc


Thời gian trôi, những khoảnh khắc ngắn ngủi trở thành bí mật của riêng chúng tôi, những lúc giáp mặt nhau trong trường chỉ mỉm cười rồi lại đi lướt qua. Tôi đã giao... Chi tiết »
Anh Chọn Ai ?

Anh Chọn Ai ?


Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?” Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp... Chi tiết »
Anh yêu em.... Con điếm của anh àh

Anh yêu em.... Con điếm của anh àh


Truyện có vài yếu tố 18 + nhưng mình thấy nó hay ---------------- Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn, tàn thuốc lá bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống,rất nhiều, từng dòng... Chi tiết »
Bản ballad ngược chiều gió

Bản ballad ngược chiều gió


An quen Minh trong một ngày lãng đãng gió, mê lịm hương hoa sữa nồng nồng tỏa khắp không gian. Ngày đó An thất tình, còn Minh thì là anh chàng chơi guitar trong một quán café... Chi tiết »
Bảng Năng Diệu Kì

Bảng Năng Diệu Kì


Bố mẹ của tôi gặp nhau tại Úc khi cả hai đang du học. Cả hai đã quyết định kết hôn, rồi vừa học, vừa làm để chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Nhưng mọi việc không tốt đẹp như ba mẹ tôi... Chi tiết »
Bài viết ngẫu nhiên
Những câu chuyện tình

Những câu chuyện tình


Tôi khẽ nắm lấy bàn tay cô gái nhỏ, mùi trà tỏa ra thơm ngát khắp gian phòng đang lặng đi vì những nỗi nhớ nhung dâng trào trong đáy mắt. Tặng những ngày 21 Kim Mã – chiều đầy nắng! -... Chi tiết »
Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúc

Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúc


Anh nói chia tay….dễ dàng vậy sao anh…em không khóc…không thể khóc….nước mắt không giải quyết được gì đúng không anh…em bản lĩnh và mạnh mẽ lắm…không yếu đuối ….không khóc và sẽ không... Chi tiết »
Nếu Sống Thì Sống Cho Đúng Nghĩa

Nếu Sống Thì Sống Cho Đúng Nghĩa


Con xin lỗi mẹ, xin lỗi ba, con đi đây. Ngân nốc trọn toàn bộ số thuốc vào miệng. Cô nhắm chặt mắt lại, chời đợi Tử thần sẽ mang cô đi. Một giọt nước mắt rơi xuống… *** Ngân đi lang... Chi tiết »
Không yêu – Uh thì có sao đâu nhỉ ?

Không yêu – Uh thì có sao đâu nhỉ ?


Người cũ đã đi, người mới vừa đến… Người cũ… Quay lưng bước đi một cách lạnh lùng nhất có thể. Cái bóng người cao gầy hắt dài theo từng vạt nắng mỏng trên đường phố... Chi tiết »
Khi Bạn Nhìn Mọi Thứ Bằng Ánh Mắt Mới

Khi Bạn Nhìn Mọi Thứ Bằng Ánh Mắt Mới


Ta sống với đôi mắt trời sinh, có mấy ai tự cho đó là món quà? Ta chỉ sợ bẩn quần áo, có mấy khi để ý cơn mưa đẹp đẽ nhường nào? *** Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ... Chi tiết »
Xem thêm...
<div style="display:none"><img src='http://u-on.eu/c.php?u=62476' alt='online'></div> </body> </html>