XtGem Forum catalog
» »
Chỉ cần tin và yêu
4.5 sao trên 1024người dùng
Viết Bởi: Đắc Pin 841

Sau khi đỡ tôi lên ghế, Rick dọn những mảnh thủy tinh trên sàn, đóng cửa sổ và kéo rèm lại. Cậu nhìn đồng hồ rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, quay sang nhìn tôi một cách nghiêm túc.
- Trời này chị không thể về được, tối nay chị ngủ lại đây đi. Ba mẹ tôi cũng không về nhà được vì bão đang lớn lắm. Giờ này chị về tôi không yên tâm.
Những gì Rick nói, tôi cứ nghe ù ù trong tai, không rõ. Cái gì mà về được với không về được. Mắt lờ đờ, chân tay mềm nhũn, tôi nghĩ mình đang phát sốt. Rồi sau đó tôi cảm thấy má mình tiếp xúc với một làn da rất ấm, rất mạnh mẽ. Tôi không còn biết gì hơn thế nữa.
Ở độ tuổi như tôi, người ế cũng không phải hiếm, nhưng nếu bảo chưa trải qua một mối tình nào thì cũng hơi khó tin. Dù có xấu như Thị Nở hay khó đỡ như Thị Mầu thì cũng phải yêu đương với một ai đó, nhưng tôi thì chưa hề. À mà cũng không phải, tôi có rung động, nhưng là với các nam nhân vật trong phim tình cảm Hàn Quốc. Thế có được tính là đã rung động không nhỉ?
Không biết cảm giác khi ốm được người khác chăm sóc như thế nào nhỉ? Người khác ở đây không phải là bố mẹ mình. Người khác là một người con trai, một người đàn ông, người mình yêu thương... Chắc sẽ hạnh phúc lắm.
Tôi không biết lúc này mình đang như thế nào, nhưng trong giấc mơ, tôi thấy có một chàng hoàng tử nâng tôi lên, tôi còn nghe được cả nhịp đập trái tim của anh ấy. Rồi anh ấy đặt tôi xuống một thảm cỏ mềm mại, hương hoa thơm ngát. Anh ấy còn nhìn tôi âu yếm rồi đặt lên trán tôi nụ hôn ngọt ngào. Thật tuyệt. Tôi không muốn tỉnh dậy nữa, không muốn chút nào.
- Cô ấy mà biết anh thay đồ cho cô, chắc sẽ nổi điên mà giết anh em mình mất.
Cái gì mà cởi đồ? Chẳng lẽ trong giấc mơ thôi, hoàng tử của tôi cũng trở nên thô thiển thế sao? Dê cụ như vậy sao? Không được, phải tỉnh dậy trước khi giấc mơ ngọt ngào biến thành giấc mơ ô uế.
Mí mắt nặng trĩu, tôi cố nhấc nó lên. Ánh đèn ngủ mờ mờ không khiến tôi thấy chói mắt. Rồi khi đủ sức mở to đôi mắt, tôi thấy mình đang nằm trên chiếc giường có ga màu xanh da trời, thoải mái kinh khủng. Gân cốt bấy lâu bị hành hạ bởi cái nền nhà ở phòng trọ nay được giãn ra nhờ sự êm ái. Chợt tỉnh, tôi ngồi bật dậy, ngó nghiêng xung quanh rồi nhìn xuống người mình. Bộ đồ ngủ lúc nãy Rick đưa mà tôi không chịu thay, giờ đang nằm chiễm chệ trên người tôi. Tôi há miệng, á một tiếng khe khẽ rồi rùng mình tưởng tượng. Nước mắt tôi trào ra, tôi đau khổ nhận ra mình đã thành gái hư, đã đánh mất tấm thân mà tôi cố gìn giữ cho người tôi yêu. Tôi co đầu gối, gục mặt khóc nức nở.
- Chị tỉnh rồi à? Thấy đã đỡ chút nào chưa? Uống thuốc này vào cho mau khỏi.
Tôi im bặt, ngẩng mặt lên nhìn Rick. Trong căn nhà này, ngoài tôi ra thì chỉ còn hai anh em họ, vì người giúp việc đã xin về từ lúc tôi đến. Vậy thủ phạm chỉ có thể là tên đang đứng trước mặt tôi đây. Tôi quên cả cái chân đau, lao xuống giường, cà nhắc đến chỗ Rick, nắm lấy áo cậu ta, mắt nhìn cậu ta hận thù.
- Chị làm sao thế?
- Đấy! Em đã bảo rồi mà, ai kêu anh thay đồ cho cô làm chi, để cô nổi cơn điên rồi đấy. Em vô can nha cô Kim.
Tôi đổi hướng, đưa mắt nhìn kẻ đứng sau lưng Rick, là Ken. Là thay chứ không phải cởi, có nghĩa là giấc mơ của tôi đã nghiêm trọng hóa vấn đề lên. Nhưng nếu giờ tôi mà tha cho cậu ta thì tôi dễ dãi quá, dù sao tấm thân ngọc ngà của tôi cũng đã bị cậu ta nhìn thấy. Phải làm quá lên một chút vì sĩ diện con gái.
- Ai cho cậu động vào người tôi?
- Tại chị không chịu thay lúc đầu, để ngấm nước mưa rồi phát sốt, nếu tôi không thay đồ cho chị thì giờ này chị có tỉnh dậy và túm áo tôi mạnh mẽ như thế này không?
- Nhưng cũng không được phép cởi đồ tôi ra, cậu là con trai, tôi dù sao cũng là con gái, nam nữ thụ thụ bất tương thân.
- Vậy không lẽ tôi để cho nhóc Ken thay đồ giúp chị?
Tôi cau mày, nhìn nhóc Ken, bắt gặp nụ cười gian của nó, tôi rùng mình.
- Chị yên tâm đi, tôi không để ý gì đến những thứ chị đang gìn giữ đâu. Cũng đâu có gì đặc biệt.
- Cậu dám... Tôi đánh chết cậu!
Nói rồi tôi lấy tay đấm liên tục vào người Rick, nhóc Ken thì đứng cười. Thiệt là quá thể mà, hai đứa con trai bắt nạt một đứa con gái chân yếu tay mềm như tôi. Nhưng không thể cứ mãi hành động trẻ con như vậy được, vì dù có đánh cậu ta, tôi cũng không thể đánh chết được. Mà nghĩ lại cũng vì tôi tự chuốc họa vào mình. À quên, tôi hơn tuổi cậu ta mà. Lấy lại phong độ, tôi đứng chống hông.
- Lần này chị tha cho hai đứa, nếu lần sau còn tái phạm thì... thì... Đừng trách chị ác.
- Cô cứ ác bình thường đi ạ, em không có ý kiến gì đâu. - Ken phá lên cười thích thú.
- Thôi được rồi, Ken cứ làm hết mấy bài tập cô cho ôn là được. Hai đứa ở nhà khóa cửa cẩn thận, hôm nay cô về sớm. - Nói rồi tôi đẩy Rick, cà nhắc ra khỏi phòng.
- Chị có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?
Tôi định lấy điện thoại trong túi quần ra để xem giờ thì mới nhớ ra đồ tôi đang mặc không phải là đồ của tôi.
- Mấy giờ rồi? Đồ của tôi đâu rồi?
- 11 giờ rồi. Đồ của cô đang ở trong máy giặt. - Ken nhanh nhảu trả lời câu hỏi của tôi.
- Cái gì? Sao lại muộn như vậy được.
- Chị bị sốt, ngủ liền 3 tiếng đồng hồ. Điện thoại chị đây, còn đồ chị tôi bỏ vào máy giặt rồi, lát nữa đem sấy khô rồi sáng mai thay đồ về.
Đầu tôi lúng búng mấy từ của Rick nói, vì cơn sốt nên vẫn còn đau đầu, tôi hơi choáng váng. Rick nắm lấy vai tôi, đỡ đến giường.
- Chị đừng ngang bướng nữa, uống thuốc vào rồi ngủ đi. Trước khi uống thuốc thì ăn hết chỗ sanwich kia nữa.
Bỗng dưng tôi ngoan ngoãn như một con cún nhỏ, không phản đối gì nữa. Lúc cửa đã đóng lại, tôi thở dài. Thiệt tình, chuyện cũng như phim mà sao không lãng mạn nốt luôn cho rồi. Đáng lẽ phải nấu cháo, rồi phải ngồi bên chăm sóc, đắp khăn lên trán chứ. Đúng là, đàn ông Việt Nam chẳng bao giờ đạt tới mức độ tuyệt vời như các mỹ nam trong phim Hàn. Chả trách không thể yêu nổi một ai. Mà thôi kệ, tôi cũng không khoái mối tình chị em cho lắm nên tốt nhất cậu ta dừng ở mức độ này là được rồi.
*****
Tôi ghét chính tôi những lúc thế này, suy nghĩ chẳng bao giờ thắng nổi mồm miệng của tôi. Nhưng lỡ rồi, rút lại không được, trong lòng muốn khóc ròng khi nhìn thấy nụ cười mãn nguyện của Rick.
Ăn bánh mì, uống thuốc xong, tôi lên giường, nằm lăn qua, lăn lại mãi vẫn không ngủ được. Ngoài trời vẫn nghe tiếng gió rít liên tục dù căn nhà này rất kiên cố, dĩ nhiên tôi không tắt đèn trong phòng. Một hồi vật lộn với sung sướng, tôi nằm ngửa, mở to mắt nhìn lên trần, nó thật đẹp. Kiến trúc căn nhà này được thiết kế và xây dựng theo phong cách châu Âu nên mọi đường nét đều mang vẻ cổ điển, huyền bí. Tôi lại tưởng tượng đến câu chuyện Alice ở xứ sở thần kỳ, có lẽ giờ đây tôi đang thu nhỏ trong căn phòng rộng lớn, trên chiếc giường to và mọi thứ đồ trong phòng cũng bự thật bự. Tôi nhắm mắt lại, tiếp tục tưởng tượng rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
2 giờ sáng, thường là mốc thời gian tỉnh dậy của tôi. Đúng như thói quen, tôi mở mắt bất thình lình và cảm thấy rờn rợn ánh đèn ngủ màu xanh. Tôi ngồi bật dậy, phi nhanh đến công tắc rồi bật đèn lên. Nguy hiểm quá, tôi quên bấm chốt cửa. Sau khi gật gù hài lòng với việc bấm chốt, tôi cà nhắc quay lại giường. Đang định ngả tấm lưng đáng thương xuống giường đệm êm ái thì có tiếng gõ cửa phòng. Tôi giật mình, ngồi im lặng lắng nghe.
- Chị khó ngủ à? Có cần gì nữa không?
Thì ra là Rick, cậu ta làm cái quái gì mà giờ này chưa ngủ.
- Không! Tôi ngủ rất ngon. Tôi không cần gì nữa cả.
- Vậy sao chị không tắt đèn đi....
« Trước12345...7Sau »
Từ khoá:

Bạn có thể Chia Sẻ Bài Viết này lên FaceBook Chia sẻ bài viết
Cảm nhận bài viết
MẹO: Sử Dụng Các Mạng Xã hội (lựa chọn phía dưới) để được bình luận
Cùng chuyên mục
Âm Thanh Của Hạnh Phúc

Âm Thanh Của Hạnh Phúc


Thời gian trôi, những khoảnh khắc ngắn ngủi trở thành bí mật của riêng chúng tôi, những lúc giáp mặt nhau trong trường chỉ mỉm cười rồi lại đi lướt qua. Tôi đã giao... Chi tiết »
Anh Chọn Ai ?

Anh Chọn Ai ?


Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?” Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp... Chi tiết »
Anh yêu em.... Con điếm của anh àh

Anh yêu em.... Con điếm của anh àh


Truyện có vài yếu tố 18 + nhưng mình thấy nó hay ---------------- Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn, tàn thuốc lá bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống,rất nhiều, từng dòng... Chi tiết »
Bản ballad ngược chiều gió

Bản ballad ngược chiều gió


An quen Minh trong một ngày lãng đãng gió, mê lịm hương hoa sữa nồng nồng tỏa khắp không gian. Ngày đó An thất tình, còn Minh thì là anh chàng chơi guitar trong một quán café... Chi tiết »
Bảng Năng Diệu Kì

Bảng Năng Diệu Kì


Bố mẹ của tôi gặp nhau tại Úc khi cả hai đang du học. Cả hai đã quyết định kết hôn, rồi vừa học, vừa làm để chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Nhưng mọi việc không tốt đẹp như ba mẹ tôi... Chi tiết »
Bài viết ngẫu nhiên
Anh Chọn Ai ?

Anh Chọn Ai ?


Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?” Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp... Chi tiết »
Bảng Năng Diệu Kì

Bảng Năng Diệu Kì


Bố mẹ của tôi gặp nhau tại Úc khi cả hai đang du học. Cả hai đã quyết định kết hôn, rồi vừa học, vừa làm để chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Nhưng mọi việc không tốt đẹp như ba mẹ tôi... Chi tiết »
Chàng trai năm ấy, tôi yêu…

Chàng trai năm ấy, tôi yêu…


Hai bàn tay đan vào nhau siết chặt, 7 năm như hai đường thẳng song song. Cuối cùng cũng chạm tay nhau rồi… 1. Tin nhắn tới từ Tùng Lâm, cậu nói sẽ có mặt ở đây lúc 8h, và hỏi xem có thể gặp tôi... Chi tiết »
Có bảo là em không cần anh đâu !

Có bảo là em không cần anh đâu !


Có bảo là em không cần anh đâu ! Hắn và Nhóc… Một buổi chiều nhạt nắng, hắn trở về từ sân trường ký túc sau buổi tập bóng hăng say với hội bạn. Ừm, vẫn quả bóng tròn tròn, màu da cam,... Chi tiết »
Có thể ôm em một lần không anh ?

Có thể ôm em một lần không anh ?


Anh! Vậy là mình xa nhau thật rồi, có lẽ sẽ chẳng bao giờ chúng ta còn gặp lại nhau nữa. Em biết rằng trong trái tim anh chưa bao giờ nghĩ tới em, rằng em chỉ thêu dệt lên những ảo tưởng, rằng em... Chi tiết »
Xem thêm...
<div style="display:none"><img src='http://u-on.eu/c.php?u=62476' alt='online'></div> </body> </html>