Tôi phải lòng Lâm, ngay từ những ngày ngồi chung bàn hồi cấp III. Tùng Lâm nổi bật, học giỏi và có giọng ca tuyệt vời. Riêng tôi, tôi thích nhìn lúc cậu ấy bước lên bục giảng trả bài kiểm tra, hay những lúc cả lớp cổ vũ cho cậu ấy trong những đêm văn nghệ. Tình cảm có phần trẻ con, nhưng mãnh liệt, nó đeo đuổi tôi suốt rất nhiều tháng năm sau này, khi mà chúng tôi đã ra trường, đi làm và sống ở nhiều thành phố khác nhau.
Tôi vẫn thầm trách mình, sao ngày đó không can đảm thêm chút nữa, giống những cô gái thích cậu ấy, bày tỏ một cách thật lòng. Tôi cứ âm thầm và lặng lẽ, là một người bạn cùng bàn, sớm sớm đến trước cậu ấy, nhìn cậu ấy từ từ bước xuống dãy bàn cuối, và ngồi xuống bên cạnh tôi, hình như với tôi, thế là đủ. Đủ cho những buổi chiều tan lớp, cậu ấy mỉm cười với tôi và cùng đạp xe ra về, nếu không vướng 1 vài lớp học thêm nào đó.
Tôi lúc ấy, chỉ âm thầm và lặng lẽ, khích lệ cậu ấy trả lời những bức thư để trong hộc bàn của các bạn gái lớp bên, trêu đùa một chút, rằng phải tập dần cho quen, sau này nổi tiếng không bỡ ngỡ. Cậu cười, cốc đầu tôi cái, rồi mỉm cười với những dòng thư vừa mới chuyển tới.
Cậu không biết rằng, tôi cũng mong, một lần được như các bạn gái ấy, nói thật to rằng tớ thích cậu, hét thật to tên cậu mỗi khi thấy cậu đi dưới sân trường, những lúc gặp cậu ở thư viện, ở căng tin…
Thế rồi học tập, thi cử cuốn chúng tôi đi. Chợt một ngày, khi tán phượng bắt đầu trổ lá xanh mát, chuẩn bị nhú những nhành hoa cho mùa mới, tôi nhận được tin Tùng Lâm và cô bí thư xinh xắn C2 là một cặp, từ những người bạn cùng lớp.
À, phải rồi, 2 người song ca cùng một tiết mục trong đợt văn nghệ vừa rồi, nhanh tới vậy sao. Tim tôi chợt rung lên, rất khẽ, một nhịp chân cũng chao đảo theo. Suốt thời gian sau đó, tôi vẫn âm thầm, lặng lẽ đi bên cạnh hai người, đôi khi đứng ra giải quyết cả những giận hờn của cả hai bên. Tôi bằng lòng với vai trò đó của mình, mà chẳng đòi hỏi gì thêm.
Ngày chia tay, khi chuyện tình cảm của Lâm và cô bí thư đã đi đến hồi kết, tôi vẫn không đủ can đảm để nói ra lòng mình. Tôi chỉ ghi vào trang lưu bút chúc cậu thành công, và khi cậu có buổi biểu diễn đầu tiên tôi sẽ tới chúc mừng. Vậy mà 7 năm trôi qua nhanh chóng, cậu giờ đã thành ca sĩ khá nổi tiếng, với những ca khúc được các bạn trẻ yêu mến. Buổi biểu diễn đầu tiên của cậu ấy, tôi có tới thật, đứng trong hàng ngàn fan đang hô to tên của cậu ấy, nhưng hôm đó, tôi không báo cho cậu ấy biết…
Vẫn là tôi, lặng lẽ và âm thầm như thế.
Tới cả khi, Lâm đi hát thường xuyên ở Hà Nội, cậu ấy hay rủ tôi đi cùng, vẫn che chung chiếc ô khi tới quán café quen thuộc, tôi vẫn chẳng thể mở lời. Những lúc ánh đèn sân khấu vụt sáng, lúc Lâm say sưa trong tiếng nhạc là lúc tôi lại mơ màng về những ngày mình được đi bên cạnh cậu ấy, và nói ra tình cảm của mình. Nhưng, chỉ đơn giản có thế. Rồi cuối buổi, tôi lặng lẽ đứng ra xa một chút, tay cầm ô, nhìn Lâm ký tặng cho fan, nhận hoa và quà từ họ, rồi cùng ra về.
Thường Lâm sẽ hỏi tôi, nên trả lời fan như thế nào, món quà này nên để đâu trong căn phòng của cậu. Tôi đáp từ tốn, và trả lời mọi thắc mắc của cậu ấy, mọi tình huống mà cậu cảm thấy khó khăn, duy chỉ có tình huống trái tim tôi đang gặp phải thì không sao tôi giải quyết cho nổi.
Cho tới khi, cậu quyết định vào Sài Gòn lập nghiệp, để có thể phát triển hơn sự nghiệp ca hát của mình, thì tôi vẫn lặng lẽ đi bên cạnh, ủng hộ cậu ấy hết lòng. Dù rằng, tôi sẽ rất buồn, khi biết mình ở đây, một mình với Hà Nội rộng lớn này, mà không còn bóng dáng cậu bạn thân năm nào.
Nhưng, tôi cũng tin vào quyết định của cậu ấy. Khi trưởng thành, người ta có biết bao mối lo toan cho công việc, sự nghiệp của riêng mình, cậu ấy và tôi, rồi đến lúc cũng phải đi trên những con đường khác nhau. Tôi chỉ mong sao, tôi vẫn có thể được dõi theo những bước chân sau này của cậu ấy, đủ biết rằng, người mình thương yêu hạnh phúc và thành công.
2. Tôi lúc lúc lại xem đồng hồ, chỉ mong tới điểm hẹn. Cô bạn nhỏ ngồi cùng bàn trước kia, giờ đã đi rất nhiều nơi, nhưng chọn Hà Nội là điểm dừng chân lâu nhất. Tôi vẫn giữ thói quen, tới Hà Nội dù chỉ một lúc cũng nhắn tin để gặp bạn ấy.
Bao năm, bao thứ đổi thay, mà sao tôi vẫn thấy bình yên vô cùng khi bên cạnh cậu ấy. Được bên cạnh cậu ấy, cười nói vô tư không chút gượng gạo xã giao. Năm xưa, đã bao lần tôi muốn nói với Hằng rằng tôi nhớ cậu ấy nhiều, nhiều lắm, mà không thể.
Ngay cả khi, rời Hà Nội vào Sài Gòn lập nghiệp, tôi vẫn không thể nói ra tình cảm của mình. Những ngày đầu khó khăn và chênh vênh tại một thành phố mới xa lạ, nỗi nhớ nén chặt trong tim làm động lực tôi cố gắng không ngừng. Chẳng biết vì cớ gì, nhưng với tôi, chỉ cần được đi bên cạnh cậu ấy, lắng nghe một vài câu chuyện cậu ấy kể, nghe cậu ấy lý giải những thắc mắc của mình, thế là đủ.
Tôi thấy bóng cô bạn từ xa, cái dáng hơi gầy, làn da có phần rám nắng sau những chuyến đi, nhưng mái tóc vẫn dài và đáng yêu như thế. Tôi vẫn không thể quên, mùi hương trên mái tóc ấy, những ngày đi bên cạnh tôi từ khi còn đi ngồi chung bàn năm ấy.
Đã 7 năm rồi, thời gian quả là thần kỳ, làm mờ đi nhiều thứ, song lại làm dậy sóng cả một trời ký ức. Hằng nhận ra tôi, quay lại nở một nụ cười, thay cho lời chào. Ôi, nụ cười, trăm phần đáng yêu hơn lúc xưa.
- Ca sĩ, dành cho tớ mấy giờ đây? Hằng tươi cười hỏi.
- Uh, hẳn 1h nhé! Thực lòng, tôi mong, 1h ấy kéo dài hơn 10h thì tốt hơn.
- Vậy mình đi đâu!
- Bờ hồ, kem nhé! Hằng cười, tôi cũng cười theo.

- Uhm, ca sĩ muốn nói gì với tớ sao?
Câu nói ấy như hồi chuông rung khe khẽ, khiến tim tôi lại xao xuyến 1 nhịp.
- Có thể ngừng gọi tớ là ca sĩ được không? Tôi tránh câu hỏi của Hằng. Cô bạn chỉ cười.
- Gọi tớ là Lâm, như ngày xưa thôi nhé!
- Uh, như ngày xưa!
- Sài Gòn dạo này buồn tẻ quá, cậu có muốn vào đó vài ngày, tiện thay đổi không khí không? Chợt, tôi lại muốn lên tiếng.
- Không, tớ ở đây thôi! Hà Nội chờ cậu, khi nào mỏi mệt, có tớ ở đây, nhé!
- Hằng ơi…
- Thôi nào, nghệ sĩ của tôi ơi, ra sân bay thôi.
Chúng tôi không nói gì suốt chặng đường sau đó. Tôi lên xe ra sân bay, còn Hằng ở lại, chờ chuyến bus cuối cùng để trở về nhà. Hằng chỉ vẫy tay, cười thay cho câu chào.
Tôi cũng thu mình lại, khẽ nén tiếng thở dài, khi không biết, những cuộc gặp gỡ sau này, tôi có thể nói ra những gì mình đã giấu bấy lâu nay hay không, hay lại như lúc này, chẳng thể nói rằng, để lại Hà Nội một niềm nhớ quá dài, là điều thật khó khăn. Xe lăn bánh, tôi vẫn thấy bóng cô bạn ở đó, lặng lẽ dưới ánh đèn đường.
...
|
Âm Thanh Của Hạnh PhúcThời gian trôi, những khoảnh khắc ngắn ngủi trở thành bí mật của riêng chúng tôi, những lúc giáp mặt nhau trong trường chỉ mỉm cười rồi lại đi lướt qua. Tôi đã giao... Chi tiết » |
|
Anh Chọn Ai ?Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?” Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp... Chi tiết » |
|
Anh yêu em.... Con điếm của anh àhTruyện có vài yếu tố 18 + nhưng mình thấy nó hay ---------------- Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn, tàn thuốc lá bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống,rất nhiều, từng dòng... Chi tiết » |
|
Bản ballad ngược chiều gióAn quen Minh trong một ngày lãng đãng gió, mê lịm hương hoa sữa nồng nồng tỏa khắp không gian. Ngày đó An thất tình, còn Minh thì là anh chàng chơi guitar trong một quán café... Chi tiết » |
|
Bảng Năng Diệu KìBố mẹ của tôi gặp nhau tại Úc khi cả hai đang du học. Cả hai đã quyết định kết hôn, rồi vừa học, vừa làm để chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Nhưng mọi việc không tốt đẹp như ba mẹ tôi... Chi tiết » |
|
Anh Chọn Ai ?Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?” Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp... Chi tiết » |
|
Bảng Năng Diệu KìBố mẹ của tôi gặp nhau tại Úc khi cả hai đang du học. Cả hai đã quyết định kết hôn, rồi vừa học, vừa làm để chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Nhưng mọi việc không tốt đẹp như ba mẹ tôi... Chi tiết » |
|
Chàng trai năm ấy, tôi yêu…Hai bàn tay đan vào nhau siết chặt, 7 năm như hai đường thẳng song song. Cuối cùng cũng chạm tay nhau rồi… 1. Tin nhắn tới từ Tùng Lâm, cậu nói sẽ có mặt ở đây lúc 8h, và hỏi xem có thể gặp tôi... Chi tiết » |
|
Có bảo là em không cần anh đâu !Có bảo là em không cần anh đâu ! Hắn và Nhóc… Một buổi chiều nhạt nắng, hắn trở về từ sân trường ký túc sau buổi tập bóng hăng say với hội bạn. Ừm, vẫn quả bóng tròn tròn, màu da cam,... Chi tiết » |
|
Có thể ôm em một lần không anh ?Anh! Vậy là mình xa nhau thật rồi, có lẽ sẽ chẳng bao giờ chúng ta còn gặp lại nhau nữa. Em biết rằng trong trái tim anh chưa bao giờ nghĩ tới em, rằng em chỉ thêu dệt lên những ảo tưởng, rằng em... Chi tiết » |