Chương 3
Chiếc đồng hồ trên tay kêu tít tít liên tục làm giám đốc Trần choàng tỉnh sau một giấc ngủ trưa dài. Giơ đồng hồ lên coi anh khẽ nhíu mày.
- Nhanh thật. Mới đây đã ba gờ chiều. Anh lững thững đứng dậy bước vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo rồi thay đổi trang phục bước ra.
Ngồi vào bàn làm việc, giám đốc Trần đưa tay nhấn máy điện đàm, anh gọi.
- Cậu Thắng đó phải không? Lên phòng gặp tôi có chuyện gấp.
Trong thời gian chờ đợi Mạnh Thắng lên gặp mình, giám đốc Trần nghiên cứu lại bản hợp đồng sắp ký chiều nay giữa hai bên. Nếu thành công chi nhánh thứ mười ba được đặt ở Trà Vinh sẽ diễn ra theo ý muốn của anh.
Cốc… cốc… cốc.
Đóng tập hồ sơ lại, giám đốc Trần nói.
- Vào đi.
Mạnh Thắng là người đàn ông trạc tuổi giám đốc Trần. Anh có gương mặt vuông cương nghị cùng tia nhìn ánh lên nét quyết đoán, bản lĩnh. Đó là mẫu người đàn ông tạo được sự tin cậy cho những ai đối diện. Vì thế tuổi đời chưa đến ba mươi mà anh đã làm trưởng phòng quản lý nhân sự cho một công ty có tầm cỡ.
- Giám đốc cho gọi tôi.
- Anh cứ ngồi đi anh Thắng. Tôi có rất nhiều việc muốn bàn cùng anh vì vậy ta nói chuyện cũng hơi lâu đấy.
- Vâng, tôi hiểu!
Dứt lời Mạnh Thắng ngồi xuống chiếc ghế da đối diện cùng với giám đốc Trần.
Đợi cho Mạnh Thắng yên vị xong, giám đốc Trần mở đầu bằng câu hỏi quan tâm.
- Công việc anh làm suôn sẻ hay có gặp trở ngại nào không?
- Cám ơn giám đốc Trần quan tâm. Công việc tôi làm thuận lợi cả.
- à, theo anh thấy thì Nhu Phong như thế nào?
Mạnh Thắng cười khẽ. Nụ cười chứng tỏ chủ nhân nó là người cởi mở chân tình.
- Giám đốc hỏi một câu nhiều ý quá. Thôi thì tôi hiểu phần nào trả lời giám đốc phần ấy.
- Được.
- Theo tôi nhận thấy thì Nhu Phong là một cô gái cở mở, đầy bản lĩnh, thông minh, xinh đẹp, có tâm hồn khá nhạy cảm. Nhưng cô cũng quá ngây thơ đối với quan niệm về cuộc sống, đó là ưu điểm mà cũng là khuyết điểm của cô. Ngoài ra Nhu Phong rất cao ngạo, bướng bỉnh. Nói chung Nhu Phong là mẫu người khá lý tưởng với những người đàn ông còn độc thân.
Giám đốc Trần gật đầu cười, hóm hỉnh nói.
- Trong đó có cả anh chứ?
- Tôi biết mình không phải là mẫu người lý tưởng đối với cô ấy. Vả lại tôi đã có bạn gái rồi. Nếu đứng khách quan mà so sánh thì cô ấy không bằng Nhu Phong. Nhưng đối với tôi cô ấy rất tuyệt, rất đáng yêu. Không có người con gái nào sánh bằng, tôi nói thế có thậm xưng quá không giám đốc Trần?
- Không tôi biết đối với những người đang yêu ai cũng có tâm trạng ấy cả. Cho tôi hỏi thêm, Nhu Phong tiếp thu những ý kiến của anh tốt chứ, có phiêu lưu quá khi cho cô ta theo tôi chiều nay đi ký hợp đồng với Lâm Hưng không?
- Giám đốc Trần nói thế chứ so với cô ấy, tôi cần phải học nhiều mới bằng được kiến thức có ở cô ta. Tuy nhiên kinh nghiệm thì Nhu Phong có rất ít ỏi.
Thấy giám đốc Trần nhướng nhướng chân mày, mỉm cười cùng anh, Mạnh Thắng hiểu ý anh, quả quyết.
- Tôi nói thật chứ không khen tâng bốc để lấy lòng giám đốc hay cô ta gì đâu. Giám đốc hãy cho cô ta theo chiều nay. Có Nhu Phong, hy vọng của chúng ta càng nhiều đấy. Giám đốc Trần mở hộp thuốc. Anh rút ra một điếu và đưa sang mời Mạnh Thắng, Mạnh Thắng không khách sáo rút một điếu và đưa tay vào túi rút hộp quẹt mồi thuốc cho giám đốc Trần và cho mình. Rít một hơi thuốc dài đầy sảng khoái, Mạnh Thắng vội khen.
- Xì gà của giám đốc ngon tuyệt.
- Anh cũng sành điệu lắm đấy. Bạn tôi từ Cu Ba mang về tặng cho tôi.
- Nếu thế thì tôi khen không sai. Cu Ba là một xứ sở sản xuất ra xì gà nổi tiếng trên thế giới. Hôm nay tôi mới được hân hạnh dùng.
Giám đốc Trần cười, anh nhả ra những làn khói thơm một cách điệu nghệ rồi nói khẽ.
- Làm việc bao lâu nay tôi rất tin tưởng về anh. Vì thế khi nghe anh quả quyết về Nhu Phong như thế tôi rất yên tâm. Riêng tôi khi được tiếp xúc cùng Nhu Phong cũng có cảm giác như anh vậy. Mạnh Thắng. Thôi, tôi cảm ơn anh về buổi trò chuyện lý thú này. Cũng sắp đến giờ, để tôi cùng Nhu Phong đến nhà hàng Thủy Tiên gặp ông giám đốc bên công ty Lâm Hưng.
Hiểu ý, Mạnh Thắng đứng dậy.
- Vậy tôi về phòng mình, có gì anh cứ gọi.
- Được rồi! Sẵn tiện anh gọi Nhu Phong đến gặp tôi.
Mạnh Thắng đứng dậy bước ra cửa phòng, Giám đốc Trần cho vào cặp những giấy tờ quan trọng cần thiết, để chút đi khỏi phải lúng túng chuẩn bị và lo sợ trễ giờ sẽ quên cái này cái kia. Còn những chồng hồ sơ không cần thiết Trần cho tất cả vào tủ khóa lại....
|
Âm Thanh Của Hạnh PhúcThời gian trôi, những khoảnh khắc ngắn ngủi trở thành bí mật của riêng chúng tôi, những lúc giáp mặt nhau trong trường chỉ mỉm cười rồi lại đi lướt qua. Tôi đã giao... Chi tiết » |
|
Anh Chọn Ai ?Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?” Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp... Chi tiết » |
|
Anh yêu em.... Con điếm của anh àhTruyện có vài yếu tố 18 + nhưng mình thấy nó hay ---------------- Những viên thuốc Marvolon rơi tung tóe trên sàn, tàn thuốc lá bay vào ly Maxim, máu chảy ra từ trên đùi chảy xuống,rất nhiều, từng dòng... Chi tiết » |
|
Bản ballad ngược chiều gióAn quen Minh trong một ngày lãng đãng gió, mê lịm hương hoa sữa nồng nồng tỏa khắp không gian. Ngày đó An thất tình, còn Minh thì là anh chàng chơi guitar trong một quán café... Chi tiết » |
|
Bảng Năng Diệu KìBố mẹ của tôi gặp nhau tại Úc khi cả hai đang du học. Cả hai đã quyết định kết hôn, rồi vừa học, vừa làm để chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Nhưng mọi việc không tốt đẹp như ba mẹ tôi... Chi tiết » |
|
Em là tình yêuNhu Phong đứng quan sát một công ty to đồ sộ với lối kiến trúc thật uy nghiêm lạnh lùng. Cô mỉm cười lấy tự tin rồi bước thẳng vô phòng bảo vệ. Chuẩn bị nụ cười thật tươi để tặng... Chi tiết » |
|
Điệp Viên 008Một chiều thứ Bảy mưa như trút nước, cái Linh đùng đùng gõ của nhà tôi. Người nó lướt thướt nước mưa, còn mặt mũi có vẻ rất căng thẳng thì thầm vào tai tôi một bí mật khủng khiếp. "Tao... Chi tiết » |
|
Chúng ta đã từng yêu trong hồi ứcMay nói cô yêu Hà Nội, bởi Hà Nội sinh ra một chàng trai của riêng cô. Những lần thì thầm câu nói ấy, đôi mắt cô thoáng ngại ngùng, đuôi mắt ánh lên sắc màu của hạnh phúc lấp lánh. 1. Quân có... Chi tiết » |
|
Cho những ngày hạnh phúc bình dịHạnh phúc, đôi lúc chỉ đơn giản, là cùng nhau trồng một luống rau, em nhặt cỏ, anh tưới nước, cho những ngày hạnh phúc bình dị. Rồi sẽ qua thôi - Mày chỉ ăn bám, học xong rồi, thì đi kiếm... Chi tiết » |
|
Chỉ cần tin và yêuỞ độ tuổi như tôi, người ế cũng không phải hiếm, nhưng nếu bảo chưa trải qua một mối tình nào thì cũng hơi khó tin. - Lần sau mở to mắt nhìn đèn xanh rồi hãy... Chi tiết » |